Đôi quê

(Trich – Nhớ một kỷ niêm rất xưa)

… Quê em đã hóa quê anh
Quê anh, anh muốn trở thành “quê ta”…

Nhớ sông Lô, nhớ núi Đà
Nhớ buổi qua phà đi gánh quặng thuê
Quê em anh đã đi về
Nắng trưa dãi nắng, trăng thề ngắm trăng
Trám bùi anh đã từng ăn
Sắn lùi thơm đượm, canh măng ngọt lành…

Bao giờ em đến quê anh
Quê anh bát ngát lúa xanh chân trời
Canh cua nấu lá mồng tơi
Bát cơm gạo đỏ – lòng người quê anh
Mẹ anh mộc mạc, hiền lành
Sẽ yêu em chẳng khác tình mẹ em…

Hà Nội 1963

Chia sẻ bài này:

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
avatar
wpDiscuz