Qua Bãi Nổi

Bãi Nổi bồng bềnh mặt sóng
Cánh rừng theo nước trôi về
Dạt vào ven đê?

Người ta gọi đây là mâm xôi đậu
Bát cơm xôi đậu nhiều hơn gạo
Trăm thứ cây, trăm thứ trái khác nhau
Trăm thứ cây cùng xanh một màu
Không có cây hoang dại

Tôi tới đây giữa trưa hè
Cô gái Bãi Nổi mời tôi ăn trái dưa
Nước ngọt sông Hồng thấm mát từng mạch máu

Ngửa nhìn ngấn phù sa in trên cành gạo
Tôi muốn hỏi nhiều về trận lũ năm qua
Những cánh tay hồ hởi giơ ra

Bắp thịt lằn lên như sóng cuộn
Những tấm lưng như tạc bằng đồng
Cụ già bẩy mươi giọng nói trầm hùng

Gợi tiếng sóng, tiếng bão
Tất cả trả lời điều tôi băn khoăn…

Bãi Nổi lớn lên với hai cuộc chiến tranh
Một con đò lá tre hai tên trùm đế quốc nhằm vào bắn
Bãi nổi không chìm, nên con đò chẳng đắm
Xưa cán bộ qua sông
Giờ bộ đội lên đường
Bâng khuâng hoài mùi xôi đậu quê hương….

Mùa hè này lại một lứa trai nhâp ngũ
Chiến trường vào mùa lập công
Con sông vào mùa nước lũ
Đê đập thành mục tiêu quân sự
Nên Bãi Nổi cũng hóa pháo đài
Con gái mang súng trường trên vai
Chiều hái đậu vẫn vui như chim sẻ
Tay vớt cá bột nhanh như đuôi cá
Tay chăn tằm mềm mại như tơ
Hứa với người đi: quyết chẳng bao giờ để chìm Bãi Nổi !

Tôi gặp các cô đan tre không biết mỏi
Đùa hỏi tôi về những chiếc sọt, chiếc bồ
Tôi bảo: Để giữ đê
Các cô bảo: Để nhốt giặc lái Mỹ!

Tiếng cười các cô gái trẻ
Làm cát dưới chân lao xao
Làm sóng dưới sông lao xao
Hương thơm đưa không biết tự hoa nào
Chỉ biết trên Bãi Nổi

Tân Phong Thái Bình hè 1972

Chia sẻ bài này:

Leave a Reply

Be the First to Comment!

avatar
  Subscribe  
Notify of