Cái hố phòng không trên đường Thợ Nhuộm

Đúng rồi, góc phố, lùm cây
Năm qua tôi xuống hố này tránh bom

Nước lên quá gối, đen ngòm
Muỗi bay và nhái đẻ con từng bầy

Bây giờ cũng hố này đây
Buông thừng, em kéo gầu đầy nước lên

Áo em dầu mỡ lấm đen
Giặt xong, trông lại mới nguyên, sạch lành

Phải rồi, đây cái giếng xinh
Nhành hoa tím cũng nghiêng mình vấn vương

Xưa nay vẫn chuyện bình thường:
Ở đâu nước cũng là gương soi trời

Hà Nội 1974

Chia sẻ bài này:

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
avatar
wpDiscuz