Ổi Bo

Anh sinh ra bên sông
Lớn lên theo từng mùa ổi
Chỉ tiếc quê anh em chưa tới
Biết nói thế nào cho em hiểu ổi Bo!

Da cây nào cũng láng phù sa
Gốc trơn nhẵn như chiếc gối sơn của bố
Cây ổi nào cũng in dấu chân tuổi nhỏ
Trèo đuổi nhau cành rậm, cành thưa
Những trưa hè nằm chạng ổi ngủ trưa
Lá ổi quạt đều đều thích hơn nằm võng
Từ gốc trèo lên, đánh đu cành mà xuống
Cành ổi Bo không biết gẫy bao giờ

Con quay gỗ ổi ù suốt tháng ba
Tháng sáu nhiều chim có súng cao su chạng ổi
Quả ổi to, hái ngửa bàn tay thấy mỏi
Người ngồi xa cũng thơm như người ăn

Thù quê anh giàu hương ổi thơm
Giặc Mỹ đem bom đến ném
Cầu Bo sập giữa hai bờ cháy sém
Hương ổi lưng chừng rơi xuống dòng sông

Những cây ổi thẳng
Những thân ổi còng
Da chẩy máu nhớ đàn em sơ tán
Giặc Mỹ đem bom bi rắc lẫn vào vườn ổi
Xoáy nước sông Trà như nỗi giận không nguôi
Người cầu Bo thức trắng bao đêm rồi

Trận địa phòng không xây trong vườn ổi
Tải đạn chuyển lương giữa mênh mông đêm tối
Vẫn nhận ra nhau qua mùi lá ngụy trang
Cầu lại nối liền, hương ổi lại sang ngang

Con trai quê anh tòng quân
Lên đường vào mùa ổi chín
Hương ổi không làm người đi bịn rịn
Theo người đi, hương ổi càng thơm rộng, thơm xa…
Em bảo anh kể về ổi Bo
Anh kể vụng về em nhỉ
Hẹn em đến ngày hoàn toàn thắng Mỹ
Anh dẫn em về ăn quả ổi Bo

Thái Bình Hà Nội 1972

Chia sẻ bài này:

Leave a Reply

Be the First to Comment!

avatar
  Subscribe  
Notify of