Tâm sự người đi

Tặng K.

Mình đi các cậu nhé!
Bạn tôi lên xe
Tay bắt chặt, bước đi dứt khoát

Đứng ngẩn nhìn xe khuất
Tôi lại về trong tâm sự đêm qua
Tôi hỏi nó nghĩ gì trước lúc đi xa?
– Nghĩ nhiều thứ ! Nhưng có gì phải nghĩ!
Mình có nhiều ước mơ, mê nhiều công việc

Rứt ra đi, ai chẳng vấn vương
Nhưng khi ta ngồi nghiên cứu điện-từ-trường
Bom-từ-trường cứ nổ
Khi cậu say sưa những chương về tọa-độ
Bom-tọa-độ quân thù đang gieo thương đau
Lên đường thôi! Việc ấy hẹn hôm sau.

Tôi biết bạn tôi có nhiều dự định
Cuốn Từ-điển-cho-kỹ-sư đang soạn chưa xong

Cơ quan cho mười lăm ngày phép
Vội vã về thăm mẹ hai hôm.

Qua phút trầm tư giọng bạn đầy thú vị:
Cậu xem:
Xưa cụ Nguyễn Trãi tay cầm kiếm, tay viết thơ
Nay lứa con cháu Bác Hồ
Vừa đánh Mỹ, vừa làm khoa học
Trong gian khổ mà hồn thơ cánh mọc…

Nó cười nói thêm
Là nói cả đội ngũ chúng mình
Đừng bảo anh em “kiêu” đấy nhé!

Nó ra đi hành trang gọn nhẹ
Gửi lại tôi một chồng sách qui
Tôi như nhận một niềm tin
Và nhận về mình
Cả những điều nó đang suy nghĩ

Hà Nội tháng 1-1972

Chia sẻ bài này:

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
avatar
wpDiscuz