Người lái xe qua đường chiến tranh (1)

(Kỷ niệm với Đỗ Lai Thúy và các bạn Bình, Huệ, Toàn , Trường…)

Đường chiến tranh như mê hồn trận
Mê hoặc người bằng sự hiểm nguy
Tim giật thót mà mắt căng hết độ
Mải ngắm chỗ này, tiếc chỗ kia!

Những kỳ quan như cạm bẫy giăng ra
Say chiêm ngưỡng những pháo đài, đỉnh dốc
Ta quên lãng bên mình là vực chết
Chỉ người lái xe không một giây quên

Nhũng cô gái Gruzia má như trái chín
Bên những chàng trai liếc mắt gợi tình
Tiếng cười dỡn làm xe chao đảo
Xe vẫn bình yên qua mép núi chênh vênh

Ngồi bên cạnh tôi là những chàng trai Nga hiếu khách
Rượu đã mời, đừng chối, uống đi!
Người ngất ngưởng, vỏ chai lăn lóc
Ví thủ người lái xe cũng uống vài ly!…

Những tấm hình chụp bên những tượng đài
Sẽ ít thấy ở trong hình người lái
Khi đang chạy, xe của chung tất thẩy
Còn khi dừng, xe của riêng lái xe
Anh phải lo cho đoạn đường sắp tới

Và một lần, khỏi pháo đài Tamara giữa cao vời đỉnh núi
Người lái dừng xe
Chúng tôi nhìn theo mắt anh bốc lửa

Trong mây bay, một dáng đứng uy nghi: Maiakopski (2)

Giữa bao diệu kỳ suốt dọc đường đi
Bên những cô gái ít nơi đẹp thế
Tôi chiêm ngưỡng một kỳ quan bình dị:
Người lái xe chất phác, lầm lì…

Tbilixi tháng 4-1989

(1) Đoạn đường hiểm trở nhất vượt đỉnh Capcazơ về Tbilixi – Thủ đô Gruzia mang tên “ Đường Chiến tranh
(2) Nhà thơ quê Gruzia

Chia sẻ bài này:

Leave a Reply

Be the First to Comment!

avatar
  Subscribe  
Notify of