Nhật ký Côn Đảo

1. ĐÊM 12-5-1994 (Nhà nghỉ Phi Yến)
Gió biển đêm về mơn trớn mát
Biển ru như tiếng hát người thân
Năm canh trằn trọc không yên giấc
Ừ nhỉ, mình đâu kẻ bội ân!

2. SÁNG 13-5-1994 (Cầu Tầu)
Đời đã tự do , trời biển biếc
Cớ sao sống mũi mấy lần cay?
Nửa phần đắng chát đau thương cũ
Phần nửa mừng vui hạnh phúc nay.

3. TRƯA 13-5-1994 (Trước dinh chúa đảo)
Ở đây cây cũng như người
Quên mình vì bạn, vì đời mai sau
“Chết còn trút áo cho nhau” (1)
Cây tàn để gốc che rào cây non (2)

4. CHIỀU 13-5-1994 (Sân bay Tân Sơn Nhất)
Năm mươi phút từ đảo về thành phố
Khoảng cách ấy các anh từng phải vượt một đời
Kìa con gái tươi cười ra sân bay đón bố
Ờ, chị Sáu anh hùng xưa cũng độ tuổi con thôi.

(1) Thơ Tố Hữu
(2) Trước dinh thự Chúa đảo cũ, dọc bãi biển là một dãy bàng cổ thụ. Một cây trong đó bị chết chỉ còn lại một phần gốc và thân khổng lồ lâu ngày ruột mục hết. Từ giữa gốc đó, một cây bàng khác đã mọc và lớn lên

Chia sẻ bài này:

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
avatar
wpDiscuz