Và lại nhớ

… Nhớ từ chiếc áo em phơi
Lối em đi, chỗ sân chơi cuối tuần
Cầu thang, phòng học, nhà ăn…
Bao nơi nhớ bấy nhiêu lần em ơi!
Nhớ môi nói, nhớ mắt cười
Đôi tay chăm chỉ, chẳng ngơi lúc nào…

Chia sẻ bài này:

Khi anh viết…

Khi anh viết bài thơ đồng thoại
Dù mèo hay chuột cũng là anh
Khi trong thơ anh có lời trách móc
Ý nghĩ đầu tiên anh tự trách mình

Nếu anh chẳng đăm chiêu mất ngủ
Hỏi thơ anh ai đồng cảm em ơi
Và cô gái anh tặng thơ mà em giận
Là em ghen với chính mình rồi!

Chia sẻ bài này:

Gà gáy

Chú gà mới nhú mào son
Ngực phanh trần, cặp giò thon, chân đồng
Cổ vươn bảy sắc cầu vồng
Gáy vang trời. Gọi vừng Đông:
– Sáng rồi!

Tháng qua, anh bạn thân tôi
Mang gà thiến, chuẩn bị mồi đón xuân
Mào son nhợt nhạt, teo dần
Gà ăn quên gáy. Bần thần buổi mai
Tôi buông một tiếng thở dài!…

Chia sẻ bài này:

Vốn tự có

Mỗi chúng ta đều có một gia tài vô cùng quí giá
Đó là NAM với các bạn trai
Và là NỮ với những ai là gái
Bằng vốn trời cho – Vốn Tự Có
Ta dựng lâu đài rạng rỡ: TÌNH YÊU

Chia sẻ bài này:

Ví von

“Anh không xứng là biển xanh”
Thì biển Đen, tuyệt chán!
Thôi, anh cứ là anh
Làm thơ và dạy toán

Em xứng là bông sen
Nhưng nhỡ ai trộm hái…
Thôi, em cứ là em
Của riêng anh mãi mãi!

Chia sẻ bài này:

Con

Giống cha giống mẹ như in
Khuôn mắt của mẹ, cái nhìn của cha
Giống mình xưa, khác mình xa
Cái ta đã mất, mãi ta vẫn còn!

Chia sẻ bài này: