Tự sự

Thơ văn viết để mà chơi
Áo cơm chẳng phải, nghiệp đời thì không
Tuổi tên lớp lớp chất chồng
Mới mình nào dễ gi không cũ người
Tỉnh say nghiêng ngửa trận cười
Lũ mình có ở trên đời thực sao?
Nghiêng mình trước các thi hào
Nhìn ra: Đỗ Phủ…, ngó vào: Tú Xương…

Chia sẻ bài này: