Hai giờ chưa thấy em sang
Giữa trưa, trời nắng chang chang ấy mà
Ba giờ chưa thấy em qua
Đâu phải việc nhà mà bỏ đi chơi
Thơ
-
-
Một tuần có bảy ngày thôi
Nhớ ơi là nhớ, nhiều ơi là nhiều
Lẽ nào như thế là yêu?
Bảy ngày, cả bảy buổi chiều ngẩn ngơ! -
Sài Gòn ngày nắng chang chang
Đêm về thành phố sáng choang như ngày
Trưa chờ, khát một áng mây
Tối chơi, thèm một lùm cây dịu đèn -
Gặp nắng, anh yêu nắng
Gặp mưa, anh yêu mưa
Anh muốn hôn lên một bông hoa
Anh thủ thỉ tâm tình cùng cây lá -
Từ độ anh gặp em
Vũ trụ như đột biến
Trăng sao sáng trời đêm
Như từ đâu mới đến -
Thôn cha là Văn Hanh
Phú Ân là làng mẹ
Hợp tác lên cấp cao
Nhập vào thành Văn Phú